Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012

Trùm giang hồ TRẦN ĐẠI (kỳ 2)

http://cafevannghe.wordpress.com/2011/05/08/trum-giang-h%E1%BB%93-tr%E1%BA%A7n-d%E1%BA%A1i-2/


“GIAI THOẠI” VỀ ĐẠI CA THAY

TRÙM GIANG HỒ ĐẤT SÀI GÒN

- Yên Huỳnh (kỳ 2 – Hết)

Quá ngạo mạn, đang đang là giai đoạn cực thịnh của băng Cathay, Đại vẫn tiếp tục lộng hành. Không chi ngổ ngáo với tướng Sáu Lèo trong công việc, Đại Cathay còn công khai qua mặt và thách thức viên tướng này trong cả khoản ăn chơi, chẳng thèm lưu tâm gì đến sức nặng của cái lon chuẩn tướng và trọng trách “Chief” ngành cảnh sát mà Nguyễn Ngọc Loan đang nắm giữ.

Đường đường là một vị tướng, Nguyễn Ngọc Loan đâu thèm để mắt tới các cô cave, ca sĩ phòng trà bình thường. Người ta thường thấy “ông tướng độc nhỡn” thường xuyên có mặt tại vũ trường Olympic trên đường Lê Lợi vào mỗi tối thứ 7. Tại đó, Nguyễn Ngọc Loan là chủ nhân của một nhân vật : ca sĩ Phương Dung nổi tiếng xinh đẹp và quý phái, người được mệnh danh là “con nhạn trắng Gò Công”, lấy vũ trường này làm đất biểu diễn. Mỗi lần đến thăm tình nhân, viên tướng xách theo cả chục tên vệ sĩ thuộc hàng thiện xạ, cũng nổi tiếng ngổ ngáo và chịu chơi, phóng xe Jeep bạt mạng với những đường cua cong lề bạt phố, đạp phanh cháy cả mặt đường.

Olympic cũng là chốn mà băng Đại Cathay thường xuyên lui tới. Hơn thế nữa, Thủy Tàu – tài pán vũ trường Olympic còn là một “mối” rất khoái Đại Cathay. Khác với viên tướng và đám lâu la bụi bặm, Đại Cathay thường lướt trên một chiếc Chevrolet có gắn điều hoà không khí, choáng lộn và êm ru nhẹ nhàng bơi đến cửa vũ trường. Loại xe đó, cả Sài Gòn chỉ có dăm ba chiếc.

  

So với đám vệ sĩ với lương lính còm cõi, Đại và băng Cathay luôn sẵn sàng “xài lớn”, rút tiền chẳng bao giờ đếm, người ngợm củng “kẻng” hơn, dĩ nhiên là được các em cave ở đây săn đón nồng nhiệt hơn nhiều. Bị “gác kèo”, đám vệ sĩ tức lắm, nhiều lần hậm hực, nhưng Đại Cathay và đám đàn em vẵn phớt ănglê, coi như “chuyện tép”.
Một tối, Đại và khoảng chục đàn em, trong đó có Lâm Chín ngón và Lành Cầu Muối – một tay cảnh sát ăn “rơ” với giang hồ kéo đến Olympic từ khá sớm. Thấy các đàn anh, đám cave ríu rít túa ra vây lấy bá cổ níu tay, chí choé cả gian bar trên lầu 2. Cả đám “vui vẻ” mới chừng nửa tiếng, cánh cửa lại xịch mở. Đám vệ sĩ của Sáu Lèo – không có chủ tướng đi cùng – xộc vào, cũng cỡ chục tên. Ngồi chờ cả 15 phút, đám vệ sĩ vẫn không thấy cô cave nào đến săn sóc. Trong khi đó, ở mấy bàn bên vẵn lien tục vọng sang tiếng cấu véo giỡn hớt rúc rich của băng Cathay với đám cave như thể trêu ngươi. Nổi cáu, cả đám vệ sĩ đưa mắt nhìn nhau và đứng bật dậy. Thiếu úy Hải, một tay nổi tiếng thiện xạ tiến sang, đứng đối diện với Hải Súng của băng Cathay, hất hàm :
- Vui vẻ quá hả ? Sang bớt mấy em chứ, để bên này ngồi không, coi sao đặng ?”

Vẫn không buông vai cô “đào nhí”, Hải Súng hất mặt :
- Đâu có được, đến trước có phần trước, trâu chậm phải uống nước đục, trách gì ?

Viên thiếu úy gườm gườm, đưa tay vào bụng đặt lên báng súng :
- Đừng chơi quê tụi này chớ !

- Thì đã sao ? – Hải Súng hếch mặt lên. Lúc này băng Cathay và đám cave cũng đã ngưng đùa giỡn, ngẩng lên thủ thế. Được khích lệ, Hải Súng tiếp :
- Thịt người tanh không ăn được, đừng doạ nhau, tụi này không thích !
Bị khiêu khích, mắt thiếu úy Hải vằn lên. Hắn xấn xổ chụp lấy tay cô đào nhí kéo về phía mình, tuyên bố :
- Không thích cũng bắt !

Sợ hãi, cô cave thét lên. Không nói không rằng, Hải Súng vớ ngay chai rượu trên bàn giáng thẳng xuống đầu đối thủ. Phản xạ nhanh, thiếu úy Hải vội buông cô cave nhảy vọt sang một bên và móc súng. Hai băng xông vào nhau. Bàn ghế ly tách bay tứ tán. Đột nhiên, Đại Cathay hét lên :
- Tụi nó chơi súng, rút, tụi bây.

Pằng ! Pằng ! Pằng ! Ầm
Đại chưa dứt câu, dàn đèn phalê đã rơi ụp xuống sàn, vỡ tung toé, đồng thời một viên đạn cũng nhằm đầu gối Đại găm tới, xô y gục xuống. Hải Súng vội xô tới xốc Đại lên bỏ chạy. Trong băng chỉ có Hải và Lâm Chín ngón giắt súng theo. Cả hai cũng vội móc ra bắn loạn xạ. Lâm Chín ngón gào lên :
- Anh em rút đi, để tôi lo !

Lúc này, đám cave, bồi bàn đã hoảng hồn bỏ chạy hết. Thủy Tàu khá nhanh trí, vội chạy bổ vào trong sập cầu dao điện. Bóng tối chụp lấy vũ trường đã hỗ trợ cho băng Cathay bỏ chạy. Bị thương, Đại Cathay khó khăn lắm mới được Hải Súng và Ngân Pôcon dịu được xuống lầu và kéo thẳng ra đường. Lúc này, Lành Cầu Muối cũng vừa vặn trờ chiếc Mustang tới, hốt cả bọn lên xe chạy thẳng. Lâm Chín ngón chạy sau cùng. Sau khi nhả hết đạn, y cũng vội đu cửa số phóng xuống đường cắm đầu chạy luôn một mạch. Sau lưng, đám vệ sĩ Sáu Lèo vẫn nã đạn theo chíu chíu.

 

Không thu phục được Đại Cathay, tướng Sáu Lèo đã ra lệnh cho “Biệt đội hình cảnh” bắt bỏ tù hàng loạt đàn em nhằm cô lập hắn. Núng thế, Đại Cathay đành tìm cách hoãn binh. Một buổi tối, hắn mua nguyên nhà hàng Paramouth mời đại úy Trần Kim Chi đến dự tiệc. Khi rượu đã chếnh choáng, Đại Cathay mới ngỏ ý :
- Nếu đại úy chịu tha một số anh em của tôi vừa bị bắt, chúng tôi sẽ không quên ơn anh…

Viên đội trưởng “Biệt đội hình cảnh” cũng thuộc loại ngang tàng không kém gì Đại Cathay, từ chối thẳng thừng :
- Ăn nhậu là ăn nhậu, bắt là bắt. Nếu anh mời tôi đến đây là để mặc cả thì coi như tàn tiệc, tôi xin kiếu.

Nếu là trước đó mười hôm, máu côn đồ của Đại Cathay sẽ nổi lên ngay. Nhưng đang yếu thế nên Đại vẫn nhũn nhặn :
- Ồ không không. Nếu đại úy không ưng thuận thì thôi. Còn hôm nay mời đại úy đến là để anh em vui vẻ. Mời đại úy cứ tự nhiên, đêm nay toàn bộ nhà hàng này là chỉ để phục vụ chúng ta, đại úy đừng bận tâm làm gì.

Viên đại úy không vui vẻ được lâu, cũng chẳng còn thời gian để bận tâm lâu hơn nơi cõi thế. Sau buổi tiệc chỉ nửa tháng, một chiếc xe “be” chở gỗ không rõ xuất xứ đã “bò” ngang qua chiếc xe hơi CV2 của Trần Kim Chi khi viên đại úy này đang đi công vụ trên xa lộ. Đại úy Chi và viên lái xe chết tại chỗ, chiếc xe gây tai nạn bỏ chạy mất tăm, “không nhận dạng được biển số”. Giới giang hồ đều cho rằng chính Đại Cathay đã sát hại Trần Kim Chi


Cái chết của Trần Kim Chi đã đánh dấu chấm than cuối cùng cho cuộc đời du đãng của Đại Cathay. Tháng 8.1966, với tội danh “Du đãng đặc biệt”, Đại Cathay lại bị tóm cổ. Cùng với một loạt du đãng khác, ngày 28.11.1966, Đại Cathay bị tống lên máy bay vận tải C47 đưa ra giam giữ tại đảo Phú Quốc.

Gọi là “Trung tâm hướng nghiệp” nhưng chính xác, đây là nơi lưu đày những tên lưu manh ngoại hạng dày thành tích bất hảo nhưng không có chứng cớ để bắt quả tang, do chính Nguyễn Ngọc Loan đề nghị thành lập nhằm “bài trừ du đãng, chấn hưng đạo đức, thượng tôn luật pháp”.

Trại là những dãy nhà dã chiến thấp lè tè nằm trong rào kẽm gai bịt bùng đặt cạnh sân bay Phú Quốc ngay tại thị trấn Dương Đông. Gọi là “hướng nghiệp” cho oai, kỳ thực đám tù suốt ngày chỉ ngồi ngáp vặt, đánh mạt chược mà không hẹn ngày về chứ chẳng có việc gì để làm. Một hôm, đang đánh mạt chược, Đại Cathay bảo :
- Gọi “hướng nghiệp” nghe chán thấy mẹ, tụi mình đặt lại tên cho nó đi.

Cả bọn đồng ý. Bác sĩ Nghiệp, một tên du đãng có học đề xuất :
- Bốc đại một con mạt chược, trúng con gì, đặt tên đó.

Đại Cathay quơ được con Cửu Sừng, vậy là “Trung tâm hướng nghiệp Phú Quốc” nghiễm nhiên trở thành “Trại Cửu Sừng”.


 

Không giống như dự định của tướng Sáu Lèo và cảnh sát, Trại “Cửu Sừng chẳng những không “hướng” được chút “nghiệp” nào cho đám đầu trâu mặt ngựa mà ngược lại hoàn toàn. Toàn bộ đám du đãng bị bắt vào đây như Đại Cathay, Hải Súng, Hoà áo thun, Lâm Chín ngón, Bảy Si, Hỏi Phoòng Kin, Thanh tưa, Quẩy Thầu Hao.. sau này đều là những tên giang hồ cộm cán nhất của Sài Gòn – Chợ Lớn, càng ngày càng hung hãn hơn. “Trại Cửu Sừng” như một con dấu chất lượng để đánh giá giang hồ. Tên nào từng ngồi ở “Trại Cửu Sừng” sau này đểu trở thành đàn anh, được quyền ăn trên ngồi trốc trên chốn giang hồ.

Người vợ cuối cùng, cũng là cuộc tình sâu nặng nhất của Đại Cathay là cô Nhân, con gái chủ tiệm đồ gỗ Đồng Nhân nổi tiếng nằm trên đường Hồng Thập Tự đối diện với rạp Olympic. Khi Đại và cả đám đàn em bị tống ra đảo Phú Quốc, Nhân ở lại Sài Gòn, biết chắc rằng loại tù không án như chồng mình e khó có ngày về. Cô cùng anh trai vung tiền ra tìm cách cứu Đại Cathay .

Đầu tháng 1.1967, Nhân có mặt trong đoàn thân nhân ra thăm nuôi đám du đãng bị nhốt ở Trại Cửu Sừng. Gặp Đại Cathay, cô báo cho chồng biết đã lo xong việc tổ chức cho Đại Cathay vượt ngục. Đám lính gác sẽ làm ngơ cho Đại Cathay và một số đàn em trốn ra khỏi trại. Một xuồng máy chờ sẵn sẽ đưa đám tù ra khơi, có tàu hải quân do Nhân bố trí sẵn rước về đất liền. Để mua chuộc đám lính gác, Nhân đưa cho Đại một chiếc áo bluson và dặn dò kỹ lưỡng. Nhìn bề ngoài, nó chỉ là một chiếc áo lạnh rẻ tiền, sau lưng có một con rồng ấp quanh bản đồ Việt Nam. Loại áo này bán nhan nhản dọc các tiệm đường Lê Thánh Tôn, trong chợ Dân Sinh… chủ yếu để đám lính Mỹ sắp hồi hương mua về làm kỉ niệm.

Khi chuyển áo cho Đại Cathay, tên lính canh của trại hướng nghiệp Phú Quốc thấy nó nặng hàng ký nên đâm nghi ngờ. Lần theo lưng áo hắn sờ thấy giữa hai lần vải có hàng chục miếng kim loại mỏng được khâu đầy trong đó. Đoán là vàng, tên lính canh định lôi ra khám xét. Lập tức cái liếc xéo mắt của tên sĩ quan đứng cạnh đã ngăn hắn lại. Tên lính đành trả lại áo cho Đại Cathay mang về phòng.


Theo lời đồn đại của giới giang hồ thì khi về phòng, Đại Cathay đã xé chiếc áo lấy ra đúng 62 lá vàng loại 1 lượng khâu trong đó. Với số vàng này, Đại đã mua chuộc đám cai ngục để chúng bố trí cho lính gác làm ngơ khi Đại bỏ trốn.

Đi theo Đại Cathay có khoảng một chục đàn em trong đó có Xì kíp, Lắm Mổ bụng, Hùng Mỏ chuột, Hải Súng và Lâm Chín ngón… Đến phút cuối, Đại Cathay theo lời Hải Súng tham mưu, quyết định để Lâm Chín ngón – gã đệ tử thân nhất – ở lại. Đại nói với cả đám :
- Thằng Lâm lóc chóc, dễ làm bể chuyện lắm. Vả lại, chuyến đi này lành ít dữ nhiều, nó còn trẻ, tội lắm. Chi bằng để nó lại, mình thoát rồi lo cho nó về sau an toàn hơn.

Trước giờ khới sự, Đại Cathay gọi Lâm Chín ngón đến và bảo :
- Mày phải bỏ xì ke đi, hại lắm. Tao chích cho mày một lần cuối cùng, sau đó là phải chừa hẳn, nếu không đừng trách.

Đại đã tự tay chích cho Lâm một mũi gấp đôi đô bình thường do chính tay Hải Súng pha chế, có độn thêm một ít tân dược để tăng nồng độ. Phê thuốc, Lâm Chín ngón quay ra ngủ say như chết. 12 giờ đêm ngày 7.1.1967, Đại Cathay dẫn đàn em đào thoát ra ngoài. Theo sự phân công của Đại Cathay, đám tù trốn trại chia làm hai tốp. Tốp thứ nhất gồm năm tên đi trước để nghi binh. Tốp thứ hai, có Đại Cathay và Hải Súng chạy theo hướng bờ biển. Bất ngờ, khi cả hai tốp vừa vọt ra khỏi vòng rào thì phía trại báo động inh ỏi. Tốp thứ nhất, gồm Xì kíp, Hùng Mỏ chuột,.. bị tóm cổ lại ngay. Đại Cathay và Hải Súng vội đổi kế hoạch, chạy lên phía Bắc đảo, lần vào khu núi tượng.

 

Đến đây, không ai còn tận mắt gặp lại Đại Cathay và Hải Súng. Và hàng loạt giai thoại giải thích sự mất tích của hai tên du đãng đầu sỏ bắt đầu xuất hiện.

Theo hồ sơ về cái chết của hai tên du đãng mà chúng tôi có được : Biết không trị nổi Đại Cathay, lại nhiều lần bị tên đãng làm bẽ mặt, tướng Sáu Lèo Nguyễn Ngọc Loan rất hận, tìm cách loại trừ vĩnh viễn Đại Cathay. Khi biết cô Nhân – vợ Đại – đang tìm cách lo lót tổ chức cho Đại Cathay vượt ngục… Nguyễn Ngọc Loan đã chỉ đạo cứ để cho Đại Cathay thực hiện kế hoạch. Đến giờ chót, theo lệnh của tướng Loan, toàn bộ toán lính gác của trại hướng nghiệp bất ngờ bị đổi. Toán lính gác mới ráo riết truy kích đám tép riu, còn Đại và Hải, chúng cố ý để cho đào thoát vào núi Tượng. Sau đó, Loan cho một tiểu đội biệt kích do thiếu úy Trần Tử Thanh chỉ huy, được trực thăng chở từ Sài Gòn ra truy kích Đại và Hải, bắn hạ chúng. Diệt xong, toán biệt kích dù phải đắp mộ, đề bia tử tế để dễ bề nhận diện và gây dư luận.

Chính thiếu úy Trần Tử Thanh sau này đã từng huênh hoang khoe với nhiều phóng viên của một số tờ báo ở Sài Gòn trước 1975 rằng chính tay y đã nổ súng hạ gục Đại Cathay. Khá nhiều người cũng biết rõ ngọn nguồn sự việc, song trước khi chính quyền cũ sụp đổ, không một tờ báo nào dám viết về âm mưu hại địch thủ của tướng Loan. Vì vậy, lời đồn đại, đoán non đoán già vẫn cứ loan ra mãi, đắp thêm chất huyền thoại vào cuộc đời và cái chết của Đại Cathay – tên du đãng ngoại hạng !

Yên Huỳnh (theo Internet)
 .

Câu chuyện về 16 tấn vàng

http://diendanctm.blogspot.com/2012/04/nhan-ngay-30-4-cau-chuyen-ve-16-tan.html

Bùi Tín
Chuyện này xảy ra đã gần 37 năm. Từ đầu năm nay tôi  nhận được 6 điện thư từ trong nước, từ Canada và Cộng hòa Liên bang Đức hỏi về chuyện này. Đây là chuyện rất cũ, nhưng do chế độ độc đảng luôn duy trì nhiều mảng tối, không công khai minh bạch, nên có nhiều vấn đề lịch sử cần làm rõ.

Trưa 30-4-1975, trong phòng lớn của Dinh Độc lập, sau khi tôi gặp và hỏi chuyện tướng Dương Văn Minh và ông Vũ Văn Mẫu, không khí dần dần bình thản. Ông Nguyễn Văn Hảo ghé tới nói nhỏ với giọng miền Nam, «Thưa tôi là Nguyễn Văn Hảo, phó thủ tướng đặc trách về kinh tế - tài chính, có chuyện cần trình bày riêng với các ông». Tôi cùng ông Hảo đến ngồi bên chiếc bàn nhỏ gần cửa sổ. Vừa ngồi xuống, ông Hảo nói ngay: «Chúng tôi vừa trao đổi với nhau, muốn nhờ ông báo ra ngoài đó là bọn này đã giữ lại hơn 16 tấn vàng không để họ mang đi, hiện để trong ngân khố, mong ngoài đó cho người vô nhận».
Tôi hỏi lại: «Ông nói sao? 16 tấn vàng trong ngân khố? Có thiệt không?». Tôi ghi vội vài chữ trên sổ tay: Ng. v Hảo, 16 tấn, ngân khố…, và nghe ông Hảo trả lời: «Thiệt chớ, bọn này chịu hoàn toàn trách nhiệm mà». Ông còn nói thêm: «Nếu các ông gửi (ông dùng tiếng Pháp «placer») ở các ngân hàng quốc tế lớn thì sau sẽ có thể thành 18 tấn, 20 tấn. Nếu cần, bọn này sẽ giúp».

Tối hôm đó tôi đi trên chiếc xe jeep của đơn vị thông tin Quân đoàn II khi được biết họ sắp vào sân bay Tân Sơn Nhất để bắt liên lạc với phái đoàn ta trong Ban Liên hợp Quân sự bốn bên (về sau là Ban LHQS hai bên) lập ra từ sau Hiệp định Paris tháng 1-1973. Tôi đã từng ở đó 60 ngày trong một khu gọi là trại Davis. Thật là may mắn không ngờ. Tôi  hướng dẫn Thiếu úy Hà lái xe vì tôi đã hàng chục lần đi con đường này hồi 1973, và đã nghiên cứu rất kỹ bản đồ Sài Gòn mấy ngày đó. Tôi vào trại Davis như về nhà. Anh Võ Đông Giang, anh Hoàng Anh Tuấn vẫn ở đó. Chào hỏi xong tôi vội xuống trạm thông tin, thì vẫn là tổ thông tin hơn 2 năm trước. Dạo ấy anh em vẫn đánh bài viết của tôi cho báo Quân đội Nhân dân. Chiều nay sau khi viết bài báo xong, tôi rất băn khoăn vì các nhà báo Pháp, Ý, Đức đều cho tôi biết là bưu điện Sài Gòn đóng cửa 2 hôm nay rồi. Điện thoại viễn liên bị cắt đứt. Họ đang bế tắc không sao gửi bài đi được. Tôi cũng sốt ruột không kém. Vì gửi bài báo ngay đêm nay để sáng mai bài báo  được in trên báo QĐND là một yêu cầu cấp bách. Thượng sỹ thông tin trẻ măng người Thái Bình tên là Hải đánh bài báo của tôi bằng tín hiệu Morse, tè tè tích tích. Bài báo gửi cho Thiếu tướng Lê Quang Đạo, phó chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, để chuyển cho báo QĐND. Ngay sau bài báo là mấy dòng chữ «Gửi riêng Thủ trưởng Tổng Cục Chính trị - Tuyệt mật. Hôm nay 30-4-1975 Phó thủ tướng Nguyễn Văn Hảo đặc trách kinh tế - tài chính  báo tin cho tôi là đã giữ lại trong ngân khố hơn 16 tấn vàng, mong ta cho người vào nhận. Bùi Tín».

Sau đó tôi mới thong thả gặp gỡ các anh em ta trong trại Davis, cùng ăn một nồi chào gà tuyệt trần sau một ngày cực kỳ căng thẳng, mệt nhọc.

Bài báo đăng trên báo QĐND sáng ngày 1-5-1975 là bài báo duy nhất gửỉ được từ Sài Gòn vì hồi đó chưa có điện thoại cầm tay, chưa có máy điện toán xách tay như hiện nay. Máy fax rất nặng nề. Do bài báo được chuyển bằng tín hiệu Morse tè tè tích tích, nên có 2 chữ ghi sai. Đó là khi tôi nói về thực đơn của Tổng thống Thiệu ngày 30-4 được in trên giấy đặt trên bàn làm việc của ông có 2 món là «cá thu kho mía»«gân bò hầm sâm», một món của cao lâu Tàu  được gọi là «ngầu pín», đã bị ghi sai thành cá thu kho giá và gan bò hầm sâm. Nhiều người thắc mắc cá thu kho giá và gan bò hầm sâm thì có gì ngon và bổ. Người đánh và nhận Morse đã nhầm chữ «g» (tè-tè-tích) thành chữ «m» (tè-tè) và chữ  «â» thành «a».

Ít lâu sau đó, tôi đọc trên cuốn  A Decent Interval (Khoảng cách vừa phải) của Frank Snepp, một cán bộ CIA ở Sài Gòn trước đó, nói rằng Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu  đã mang đi hàng chục tấn tài sản quý sang Đài Loan, nơi có anh ông là đại sứ Nguyễn Văn Kiểu, để đưa sang Hoa Kỳ sau đó.

Tất cả các báo chính thức ở Hà Nội hồi đó đều trích đăng cuốn sách của Frank Snepp, đoạn nói về việc ông Thiệu chở tài sản quốc gia trong đó có hơn 10 tấn vàng trong ngân khố ra khỏi nước, và ai cũng đinh ninh là chuyện này là có thật.

Ở hải ngoại nhiều bài viết cho đến nay vẫn đinh ninh chuyện ông Thiệu mang đi 16 tấn vàng là có thật, lên án ông rất nặng nề là trong tình hình cực kỳ khẩn trương ông đã chỉ lo vun vén cho cá nhân, lo chiếm đoạt tài sản công thành của riêng một cách tồi tệ.

Về phía chính quyền độc đảng ở trong nước, họ vẫn cố tình duy trì một tình hình ỡm ờ úp úp mở mở, không rõ ràng minh bạch về hơn 16 tấn vàng trong ngân khố Sài Gòn hồi ấy, với ý định không sạch sẽ là để cho mọi người hiểu lầm về chuyện này.

Năm 1994, khi tôi đã ở Paris, một bạn người Việt làm việc cơ quan nghiên cứu và lưu trữ về chiến tranh Việt Nam ở Lubbock, Tiều bangTexas, Hoa Kỳ, cho tôi địa chỉ điện thoại của ông Nguyễn Văn Hảo. Tôi gọi ngay cho ông và từ đó có dịp nói chuyện về ngày 30-4-1975. Ông cho biết ông đang ở Port-au–Prince, thủ đô nước cộng hòa Haiti, trong vùng Antilles - Caribbean, làm cố vấn kinh tế cho chính phủ Haiti. Ông cũng được biết đầu tháng 5-1975 ngoài Hà Nội đã cho riêng 1 chuyến chuyên cơ vào tiếp nhận hơn 16 tấn vàng và chở ra Hà Nội.

Đầu tháng 5-1975 tôi cũng được tướng Đào Đình Luyện, chỉ huy không quân, cho biết nguyên một chuyến chuyên cơ IL 18 đã chở số vàng thu được từ Sài Gòn ra Hà Nội.

Ông Hảo kể lại chuyện này: «Hồi đó, ông Vũ Văn Mẫu đề xuất với tướng Dương Văn Minh rồi giao cho tôi (là ông Hảo) mật báo cho đại diện của các ông, sau khi được báo là một sỹ quan cao cấp vào gặp bọn này». Ông nói thêm: «Các ổng muốn các ông hiểu rõ là bọn này đã cố giữ lại không cho họ mang đi để giữ lại tài sản quốc gia đặng giao lại cho quý ông». Ông còn cười vui: «Lẽ ra quý ông có một lời tiếp nhận và đánh giá công khai chuyện này cho đồng bào cả nước biết thì bọn này mới thật hài lòng». Lần sau gặp ông trên điện thoại, ông cho tôi biết thêm là «công bằng mà nói, đã có nhiều dự án chuyển hết số vàng trong ngân khố ra nước ngoài, qua các ngân hàng quốc tế, nhưng các cuộc thương lượng chưa ngả ngũ thì quý ông đã vô rồi. Anh em phụ trách Ngân khố quốc gia cũng tỏ rõ thái độ không để cho họ mang đi. Lẽ ra các ông nên có lời khen cho anh em đó vui lòng».

Trong các phiên họp của chính phủ, của quốc hội sau 30-4-1975, không có một chi tiết nào về hơn 16 tấn vàng được chính quyền miền Nam chính thức giao lại. Nó có thật sự nhập kho Nhà Nước đầy đủ, và được dùng vào những việc gì? Không ai biết. Đại biểu Quốc hội không ai hỏi, vì  90 % đại biểu là đảng viên, số ngoài đảng còn bảo hoàng hơn nhà vua.

Tháng 4-2010, Bộ Quốc phòng Hà Nội có cuộc họp «viết lại một cách chính thức diễn biến ngày 30-4-1975 ở Dinh Độc lập», họ không nhắc đến tên tôi, coi như nhà báo Bùi Tín không hề có mặt ở Sài Gòn ngày hôm đó, cũng không hề nhắc đến chuyện hơn 16 tấn vàng, một chi tiết không nhỏ, nhưng họ không muốn nhắc đến nữa.

Năm 1987, khi có dịp gặp ông Trường Chinh ở  Đà Lạt, tôi kể lại chuyện này, ông cho biết : «Tôi có biết chuyện này, nhưng hết sạch cả rồi, trong mấy năm khó khăn, cấu véo hết tấn này đến tấn khác, mua lương thực, nguyên liệu, nay còn gì nữa đâu!». Đây là câu duy nhất tôi nghe được về số phận của hơn 16 tấn vàng năm 1975, từ miệng một nhà lãnh đạo.

Các phiên họp Quốc hồi từ 1975 đến nay, không ai biết, cũng không ai hỏi , chiến lợi phẩm thu được ở miền Nam, số tiền hồi ấy bộ Công an có chủ trương bán bãi, bán tầu thuyền, thu vàng cho mỗi người lên tàu di tản - từ 3 lạng đến 6 lạng, có khi lên đến 12 lạng vàng mỗi đầu người -  tất cả là bao nhiêu?  Và tiền thu của người Hoa bị xua đuổi từ Cẩm Phả, Hon Gai, Hải Phòng vào đến Vũng Tàu, Chợ Lớn, Cần Thơ...là bao nhiêu? Lại còn tiền của thu được qua các chiến dịch tiêu diệt công thương nghiệp tư nhân, cái gọi là diệt gian thương  trên toàn miền Nam hồi đó, tiêu tan đi đâu cả rồi? Trong Quốc hội có Ban Kinh tế - Tài chính, nhưng có ai được biết gì đâu, có ai dám hỏi gì đâu, cả một khối mờ ám cỡ quốc gia, do đồng nhất đảng với nhà nước, đảng với quốc gia, đảng với nhân dân, tuy ba mà một.

Lại còn trong chiến dịch gọi là giải phóng Campuchia khỏi diệt chủng của Khơ-me Đỏ cuối năm 1978- đầu năm 1979, đơn vị đặc công và một sư đoàn của Quân đoàn IV được lệnh chiếm các cơ sở trong thủ đô Pnom Penh, đặc biệt là khu hoàng cung, tiền của, kho tàng, đồ cổ lớn nhỏ đã được thu về bao nhiêu? Mang về nước ta bao nhiêu? Ờ đâu, có biên bản, thống kê gì không? Tôi được biết phần lớn là giao cho Ban Tài chính - Quản trị trung ương đảng, một cơ quan kinh tế - tài chính - thương nghiệp xuất nhập khẩu - sản xuất kinh doanh riêng của đảng,  mà biên chế còn lớn hơn cả bộ Công thương và bộ Kế hoạch - Đầu tư cộng lại.

Chế độ hiện tại quan tâm đến tiền bạc, ngoại tệ, ngân khố, ngân hàng, hơn là cái gốc của nền kinh tế là sản xuất ra của cải với kỹ thuật cao, giá thấp. Họ quên chức năng cơ bản của nhà nước là phân phối, điều tiết phân phối lại thành quả phát triển cho toàn xã hội cùng hưởng.

Các bộ của chính phủ coi rất nhẹ việc quản lý về hành chính, chỉ chăm chú đến sân sau là các công ty kinh doanh để chia chác bổng lộc, mặc cho các chỉ thị thu rất hẹp lĩnh vực này.

Xin quan sát kỹ để thấy rằng ai dính đến tài chính, ngân hàng, ngân sách đều được thăng quan tiến chức nhanh nhất; thủ tướng hiện nay từng là Thống đốc Ngân hàng Nhà nước; chủ tịch Quốc hội hiện nay trưởng thành từ Cục trưởng Cục Ngân sách, rồi thứ trưởng tài chính, rồi bộ trưởng tài chính, rồi phó thủ tướng thường trực. Một phó thủ tướng hiện nay cũng từng là thứ trưởng rồi bộ trưởng bộ tài chính. Nguyên thống đốc ngân hàng Trần Đức Thúy cùng cậu con trai Trần Đức Minh và cộng tác viên thân cận là đại tá công an Lương Ngọc Anh đều là những nhân vật con cưng của chế độ, những công thần hàng đầu trong việc ngang nhiên  phân phối lại tiền của của nhân dân đổ vào ngân sách riêng của đảng. (Các bạn có thể đọc thêm bài báo «Nạn chảy máu tài nguyên quốc gia» trên VOA ngày 17-8-2011).

Lúc này giới cầm quyền trong nước cần nhớ lại lời khuyên tâm huyết của ông Lý Quang Diệu mươi năm về trước là: «Khi sẽ có nhiều khoản tiền đầu tư lớn từ nước ngoài chảy vào, hãy  giữ gìn cẩn thận, không để cho đồng tiền chỉ huy, ngự trị, làm chủ lương tâm viên chức, hãy rất cảnh giác với đồng tiền bẩn, đồng tiền phi pháp, nó sẽ phá hoại công cuộc phát triển». Cũng chính Cụ Lý - như một số người trong nước thân mật gọi – căn dặn cách phòng chống tham nhũng có  hiệu quả là: luật pháp, ngành tư pháp, tòa án phải rất nghiêm (để không ai dám tham vì sợ tù ), lương viên chức tạm đủ sống (không cần tham nhũng),  tuyên truyền giáo dục nêu gương các viên chức trong sạch sống thanh bạch, chỉ ra kẻ tham là kẻ cắp, kẻ cướp xấu xa ô nhục tàn phá rường cột của quốc gia (không ai nỡ tham nhũng vì sợ  nhục). 

Có thể nói tiền nong, vàng bạc, của cải trong chế độ độc đảng đã gây nên tham nhũng, bất công kinh khủng chưa từng có trong xã hội nước ta, tiền của vàng bạc phi pháp  đã tha hóa giới cầm quyền ở mọi cấp, tàn phá đảng cộng sản Việt Nam từ gốc lên ngọn.

Hiện là thời kỳ đảng viên quan chức lao lên trước đi tiên phong để trở thành đại gia, đại điền chủ, đại trọc phú, đại tư bản đỏ, bỏ mặc nhân dân của mình nghèo đói ở phía sau, đến nỗi nhà Mác-xít Lữ Phương phải la trời rằng đảng cộng sản đã đi đầu trong xây dựng chủ nghĩa tư bản man rợ. Đó là thời kỳ các quan chức vứt hàng ngàn tỷ này đến hàng nghìn tỷ khác qua cửa sổ, chìm nghỉm dưới đáy biển, để mặc cho  hệ thống y tế và giáo dục tàn tạ, bệ rạc.

Thời đại kim tiền của các nhà cầm quyền tỷ phú  Marcos,  Suharto,  Park Chung Hy, Ceausescu, Ben Ali, Ghadafi,  Mubarak…đã kết thúc bi thảm. Gương tày liếp cho những bầy sâu chói mắt vì ánh vàng.
Bùi Tín viết riêng cho VOA
nguồn:  http://www.voanews.com/vietnamese/blogs/tin/16-tan-vang-04-12-2012-147209025.html
 .

Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2012

Cân nhắc khi mua bếp cồn

http://www.thanhnien.com.vn/pages/20120406/can-nhac-khi-mua-bep-con.aspx

Không đắt như bếp từ, không sợ cháy nổ như bếp gas mini, bếp cồn khô vừa rẻ, vừa tiện dụng được khá nhiều gia đình và nhà hàng sử dụng. Tuy nhiên, không phải ai cũng biết sử dụng đúng cách và lựa chọn cồn an toàn.

Tại Hà Nội có thể mua cồn khô ở bất cứ các chợ hoặc siêu thị với giá từ 18.000-28.000 đồng/kg. Thậm chí trên phố Hàng Khoai, Hàng Hòm còn có những cửa hàng chuyên bán sỉ với số lượng lớn. Theo lời quảng cáo của các nhà sản xuất, sử dụng cồn khô rẻ nhất, chỉ mất khoảng 60.000 đồng cho cả bếp lẫn cồn, tiện dụng mang đi du lịch, nhiều bà nội trợ, nhất là các gia đình có mức thu nhập trung bình chọn mua.

 
Cần sử dụng bếp cồn đúng cách - Ảnh: H.B

Chị Nguyễn Thị Loan (Q.Hai Bà Trưng) cho hay trước đây gia đình sử dụng bếp gas mini, mỗi lần bật bếp cả bàn ăn ai cũng lo tránh né vì sợ nổ, thấy bếp cồn rẻ 40.000 đồng/chiếc và 20.000 đồng/kg cồn khô nên mua về dùng. Phải công nhận nấu lẩu rất nhanh sôi chẳng kém gì bếp gas, chỉ có điều đang ăn cứ khoảng mươi phút lại phải đứng lên tiếp cồn/lần. Còn chị Hương Lan (Q.Long Biên), kể: “Nhà có bếp từ, nhưng nghe quảng cáo nên mình mua một chiếc về để nướng thịt. Tuy nhiên, khi ngồi theo chiều gió mắt mũi cay xè. Khi bếp tắt, có mùi khen khét. Lo ngại sử dụng độc hại nên xếp xó không dùng. May mà giá rẻ”.

Băn khoăn của chị Hương Lan cũng giống như nhiều bà nội trợ đang sử dụng bếp cồn. Theo chuyên gia Nguyễn Dũng, Viện Kỹ thuật hóa học (ĐH Bách khoa Hà Nội), thành phần chủ yếu để sản xuất ra cồn khô là cồn Ethanol công nghiệp (96%). Sản phẩm có màu trắng trong dạng viên tròn hoặc hình vuông. Tuy nhiên, giá Ethanol đắt gần gấp 3 lần Methanol nên trên thị trường hiện nay nhiều nhà kinh doanh đã trộn lẫn cồn Methanol và tạp chất vào sản xuất. “Về chất lượng nhiệt, loại cồn này cháy nhanh, nhưng điều lo ngại nhất là về độ độc hại cực kỳ nguy hiểm. Khi cháy sinh ra lượng nhiệt focmandehit, nếu hít phải khói nhẹ thì gây nhức đầu, nặng có thể dẫn tới tổn thương giác mạc, hại thần kinh. Đặc biệt là với những quán ăn, nhà hàng kín gió có không gian chật chội, không khí ít lưu thông”, chuyên gia Nguyễn Dũng nói.

Khi đi mua, bằng mắt thường khó có thể phân biệt đâu là cồn kém chất lượng, chỉ khi đốt lên mới nhận ra. Nếu quá trình đốt có mùi khét, chứng tỏ nguyên liệu sản xuất cồn xấu và độc hại, muội than bám nhiều vào bếp và nồi. Còn loại cồn tốt khi đốt lên sẽ không có khói, lửa có màu vàng. Tuy nhiên, theo chuyên gia Nguyễn  Dũng, loại cồn chất lượng cao hầu như chưa có mặt trên thị trường vì giá rất đắt.


Không thể phủ nhận tiện ích của bếp cồn. Song gần đây đã có một số trường hợp bị bỏng do sử dụng bếp cồn, người tiêu dùng nên suy xét kỹ trước khi mua. Để tránh những tai nạn đáng tiếc, không nên ham rẻ khi mua các loại cồn không có nhãn mác. Nên lựa chọn mua loại cồn có địa chỉ xuất xứ rõ ràng. Ngoài ra, khi sử dụng nên chờ bếp tắt hẳn mới cho thêm cồn vào. Lưu ý, bảo quản nơi không tiếp xúc với nguồn nhiệt và ngọn lửa. Đậy kín bao bì khi không sử dụng và tránh xa tầm tay trẻ em. Tốt nhất không nên sử dụng trong gia đình, chỉ dùng trong những trường hợp cần thiết như khi đi du lịch.
Hải Bình

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2012

Microsoft ngày càng khoan dung với Windows lậu?

http://www.quantrimang.com.vn/doanhnghiep/doanh-nghiep/86419_Vi-sao-Microsoft-ngay-cang-khoan-dung-voi-Windows-lau.aspx

Khó có ai có thể đưa ra một con số chính xác liệu rằng mỗi năm Microsoft thiệt hại bao nhiêu vì nạn phần mềm lậu chỉ biết rằng theo thống kê, khoảng hơn 1 nửa lượng máy tính sử dụng Windows mà không trả tiền. 

Đặc biệt là ở những nước nghèo như Việt Nam, có lẽ 90% sử dụng các phiên bản Windows lậu. Tất nhiên, con số thiệt hại của Microsoft là rất lớn nhưng có một nghịch lý là dường như hãng này càng ngày càng "nới tay" với giới sử dụng crack. Tại sao lại có nghịch lý này?

Người sử dụng crack càng ngày càng "dễ thở"

Thật ra, nếu như nói cracker càng ngày càng dễ thở cũng không đúng lắm. Nhưng có một sự thật Windows bị crack ngày càng nhanh. Nếu như trước đây, phải vài tháng hay chí ít vài tuần, một phiên bản mới của Windows mới bị crack thì bây giờ, crack đôi khi còn có... trước cả phiên bản chính thức. Lấy ví dụ như Windows 7, chỉ chưa đầy 1 ngày sau khi bản chính thức ra mắt, các crack đầy đủ và toàn diện đã có trên mạng. 

Thêm vào đó, độ phức tạp của việc crack (của người dùng) càng ngày càng... ít đi. Thậm chí, một số bản cài Windows ngày nay còn... tự động crack, người dùng hầu như không phải tác động gì cả. Trước đây, muốn crack Windows XP, bạn phải điền key trong quá trình cài đặt, còn bây giờ, với 30 ngày sử dụng không key, bạn sẽ "dễ thở" hơn nhiều. Hay trường hợp bạn bị phát hiện không bản quyền, với Windows XP, bản phải chỉnh sửa hệ thống, xóa key thậm chí cài lại Win thì hiện nay, mọi việc gói gọn trong khoảng 3 4 click chuột.

Vì sao Microsoft ngày càng khoan dung với Windows lậu?

Thậm chí, ngay cả "hình phạt" dành cho những phiên bản crack bị phát hiện cũng nhẹ đi rất nhiều. Đối với Windows XP, nếu như bị phát hiện, bạn sẽ bị "tự động" reset mỗi tiếng một lần kèm thêm những thông báo, hạn chế liên tục xuất hiện trong quá trình sử dụng. Nhưng đến Windows 7, mọi việc dường như đã khác hẳn: bạn chỉ bị thay một màn hình đen kèm dòng thông báo khá nhẹ nhàng với góc dưới màn hình và không gì cả. Hầu như không vấn đề gì với một người sử dụng không quá khó tính.

Một sự thật nữa, hiện nay các phần mềm miễn phí mà Microsoft cung cấp cũng đã "lỏng" tay hơn rất nhiều trong vấn đề check bản quyền. Hãy nhớ, thời mới ra IE 7 và Windows Media Player 9, Microsoft yêu cầu check bản quyền HĐH rất khắt khe mới cho cài đặt. Tất nhiên, vẫn có cách cho những người sử dụng phiên bản lậu cài đặt những phần mềm này nhưng hết sức khó khăn và lằng nhằng. Còn bây giờ, hầu như không còn phần mềm miễn phí nào của Microsoft yêu cầu kiểm tra bản quyền trước khi cài đặt nữa cả.

Vì sao Microsoft ngày càng khoan dung với Windows lậu?

Rõ ràng, bên cạnh việc hacker ngày càng giỏi lên thì sự nhân nhượng rõ ràng trong chính sách của Microsoft là nguyên nhân quan trọng hơn. Vậy tại sao Microsoft lại làm vậy? Phải chăng ông hoàng phần mềm đã chịu "đầu hàng" trước các cracker?

Đi tìm nguyên nhân?

Để tìm ra nguyên nhân của sự kỳ lạ này, chúng ta hãy làm một bài toán so sánh giữa cái được và mất của Microsoft khi tiến hành một cuộc chiến tranh toàn diện và đúng nghĩa với giới hacker. Những phân tích này chủ yếu dựa vào thực tế của việc phát hành IE 7 và WMP 9 cách đây vài năm và tình hình thực tế hiện nay của Microsoft.

Đầu tiên, có một thực tế là doanh thu của Microsoft hiện nay không đến nhiều từ đối tượng sử dụng cá nhân, nhu cầu phổ thông - đối tượng chính sử dụng crack. Một phần rất lớn trong doanh thu của Microsoft đến từ các hợp đồng với các hãng sản xuất laptop như Dell, HP, Acer... các chính phủ, các công ty doanh nghiệp trên thế giới. Hãy nhìn vào cái cách mà cổ phiếu Microsoft tăng điểm khi đến thời gian ra hạn hợp đồng của hãng này với các chính phủ lớn trên thế giới để rõ phần doanh thu này ảnh hưởng lớn thế nào với Microsoft.

Vì sao Microsoft ngày càng khoan dung với Windows lậu?

Một yếu tố quan trọng, có thể nói là quan trọng nhất khiến nguồn doanh thu này của Microsoft luôn luôn rất lớn và ổn định: sự phổ biến gần như tuyệt đối của Windows. Có lúc lên, lúc xuống nhưng nói chung lúc nào thị phần Windows cũng khoảng 90 ~ 95% thị trường - gần như tuyệt đối. Tất nhiên, trong "công việc" nói chung, thị phần của Windows còn lớn hơn nữa. Sự phổ biến đảm bảo cho Windows gần như là lựa chọn duy nhất cho thị trường rất lớn này nhất là trong hoàn cảnh mà sự tương thích giữa các HĐH trên máy tính là rất thấp.

Rõ ràng, dễ thấy các chính phủ sẽ không bao giờ chuyển sang sử dụng một HĐH khác nhằm đảm bảo sự ổn định của hệ thống (chắc chắn lợi ích cao hơn nhiều so với chi phí bỏ ra) còn các nhà sản xuất laptop (trừ Apple) sẽ không dại gì rời khỏi mảnh đất an toàn và màu mỡ này.

Vậy sẽ ra sao nếu như Microsoft mạnh tay với giới sử dụng crack? Đầu tiên, dễ thấy, một số rất lớn đặc biệt tại các thị trường mới, sẽ buộc phải chuyển dùng một giải pháp khác với chi phí thấp hơn và khả năng Windows không thể thống trị không phải là không có. Mất đi thị phần tuyệt đối, đồng nghĩa với Microsoft sẽ mất đi lợi thế cạnh tranh lớn nhất của Windows và việc hãng này đối mặt với một cuộc khủng hoảng lớn là điều dễ xảy ra. Việc đánh đổi vài tỷ USD doanh thu (cứ cho là vậy) với sự ổn định trị giá hàng chục tỷ thậm chí hàng trăm tỷ là điều không sáng suốt cho lắm. Thậm chí con số một vài tỷ USD còn khá là lạc quan bởi phần lớn người dùng lậu có lẽ sẽ vẫn có thể crack hoặc chuyển sang dùng giải pháp khác thay vì tiếp tục sử dụng Windows.

Thật ra, sự khủng hoảng này tuy chưa bao giờ xảy ra với Windows nhưng đã xảy ra với một niềm tự hào khác của Microsoft: Internet Explorer. Hãy nhớ lại thời điểm ra mắt IE 7, khi đó IE đang chiếm khoảng 85% thị phần. Vấn đề của Microsoft khi đó là cần thay thế IE 6 vốn đã quá lỗi thời, khả năng bảo mật thấp bằng một phiên bản mới hơn, toàn diện hơn. IE 7 ra đời với sứ mạng đó và trong một thị trường mà sự cạnh tranh đến từ các đối thủ khác, đặc biệt là Firefox ngày càng lớn.

Vì sao Microsoft ngày càng khoan dung với Windows lậu?

Một sai lầm cực lớn trong chiến lược của Microsoft đã được đưa ra: kiểm tra nghiêm ngặt vấn đề bản quyền với người dùng muốn cài đặt và nâng cấp lên IE 7. Rút cục, điều này thay vì nâng tỷ lệ người dùng sử dụng Windows bản quyền thì lại khiến cho người dùng (tất nhiên, phần nhiều là người dùng Windows lậu) khó khăn trong quá trình nâng cấp. Và tất nhiên, IE 6 nếu so sánh với Firefox hay Chrome chỉ là trò đùa, không hơn không kém. 

Từ đó về sau, sự xuống dốc của IE thể hiện rõ ràng, mặc cho các nỗ lực của Microsoft. Để nói về vấn đề này, chúng tôi sẽ có riêng một bài viết sau này nhưng nói chung, sai lầm của Microsoft là tạo cơ hội cho người dùng sử dụng và quen dần với sản phẩm của đối thủ. Tất nhiên, cũng có phần khập khiễng khi so sánh Windows với IE nhưng nguy cơ cả hai phải đối mặt nếu Microsoft thắt chặt chính sách là khá giống nhau.

Kết

Bảo tồn sự thống trị của Windows trên PC là mục đích cực lớn và có lẽ là lý do lớn nhất khiến Microsoft nhẹ tay với những người sử dụng crack như hiện nay. Đặc biệt khi mà kỷ nguyên hậu PC, thách thức lớn nhất mà Microsoft phải đối mặt từ ngày ra đời đến giờ, đang đến gần, bảo vệ sự phổ biến và thống trị của Windows cũng là cách duy nhất để duy trì sức mạnh của Microsoft.

Theo Genk


.

Thứ Ba, 10 tháng 4, 2012

Những chuyện chưa từng biết về Titanic

http://bocau.net/blog/bocaunews/13783-nhung-chuyen-chua-tung-biet-ve-titanic.html


Trái với nhiều phỏng đoán, hãng White Star Line (công ty vận tải sở hữu Titanic) thực ra chưa bao giờ tuyên bố rằng Titanic không thể chìm và không có ai nói như vậy cho đến khi tai nạn kinh hoàng ấy xảy ra.

Không thể chìm?
Trong bộ phim Titanic của đạo diễn James Cameron, mẹ của Rose (nữ nhân vật chính) đã ngước nhìn con tàu đậu trên bến cảng Southampton và thốt lên: "Hoá ra đây chính là con tàu mà người ta vẫn bảo là không thể chìm".

Theo Richard Howells thuộc Kings College, đây có lẽ là bí ẩn lớn nhất quanh con tàu huyền thoại này.

"Không phải là ai cũng nghĩ như vậy. Đó là một bí ẩn của quá khứ và nó làm cho câu chuyện thú vị hơn. Nếu con người đóng được một con tàu không thể chìm giống như Prometheus ăn cắp lửa của Chúa trời thì cảm giác như Chúa sẽ nổi giận và Ngài quyết định đánh chìm con tàu ngay trong lần ra khơi đầu tiên".

Trái với nhiều phỏng đoán, hãng White Star Line (công ty vận tải sở hữu Titanic) thực ra chưa bao giờ tuyên bố rằng Titanic không thể chìm và không có ai nói như vậy cho đến khi tai nạn kinh hoàng ấy xảy ra.

Mặc dù tàu Titanic ra đời sau điện ảnh 15 năm nhưng có rất ít thước phim ghi lại hình ảnh về nó. Nguyên do là vì Titanic thực sự không nhiều tiếng tăm trước khi nó bị đắm. Chiếc tàu chị em với Titanic, tàu Olympic đã thu hút sự chú ý của mọi người. Ông John Graves từ Bảo tàng Hàng Hải Quốc gia London cho biết, vỏ tàu Olympic có màu xám nhạt nên khi lên phim, hình ảnh sẽ đẹp hơn. Chính vì thế, khi tai nạn xảy ra, người ta đã sử dụng một vài đoạn phim của Olympic để đưa tin về Titanic.

Xác tàu Titanic dưới đáy Đại Tây Dương.
Xác tàu Titanic dưới đáy Đại Tây Dương.

Càng gần Chúa hơn

Hình ảnh huy hoàng của ban nhạc khi con tàu bị đắm là cảnh tượng được đưa vào rất nhiều bộ phim về Titanic. Trong phiên bản của James Cameron, các nhạc công vẫn tiếp tục chơi nhạc trên boong tàu, cố gắng giữ cho tinh thần của hành khách được phấn chấn và bài hát cuối cùng họ chơi là bản thánh ca Nearer, My God, To Thee (Càng gần Chúa hơn). Không ai trong số họ sống sót và người ta đã nhớ về họ như những anh hùng.

Simon McCallum nói rằng, theo lời các nhân chứng thì ban nhạc có chơi trên boong tàu nhưng bài hát cuối cùng của họ là một chủ đề gây nhiều tranh cãi: "Chúng ta mãi mãi không bao giờ biết được sự thật vì 7 nhạc công đã tử nạn. Bản nhạc gợi cảm Nearer, My God, To Thee đã góp phần xây dựng nên cảnh tượng lãng mạn cho bộ phim". Paul Louden-Brown, một cố vấn cho James Cameron kể rằng, đạo diễn đã quyết định đưa cảnh các nhạc công trong bộ phim A Night To Remember năm 1958 vào phiên bản Titanic của mình bởi ông rất thích cảnh này.

Những điều đó chưa từng xảy ra
Thực ra, có rất ít thông tin về những giờ phút cuối cùng của thuyền trưởng Smith nhưng người ta luôn nhớ về ông như một vị anh hùng.

"Lịch sử ghi nhận rằng ông ta đã hisinh như một người hùng. Hình ảnh Smith được in trên bưu thiếp. Người ta còn kể những câu chuyện rằng ông ta bơi trong làn nước với đứa trẻ trên tay... Tất cả những điều đó chưa từng xảy ra", Louden-Brown nói, "Ông ta biết số lượng hành khách và số chỗ trống trên thuyền cứu sinh nhưng lại để cho thuyền rời khỏi tàu dù chưa đầy khách".
Tối hôm đó, chiếc thuyền đầu tiên rời khỏi Titanic chỉ chở 27 người dù sức chở của nó lên tới 65. Rất nhiều thuyền cứu sinh đã ra đi với một nửa số hành khách và không quay lại để cứu vớt những người còn sống sót.

John Graves cũng đồng tình rằng vào đêm định mệnh đó "Smith dường như đã biến mất vào thinh không". Graves cho rằng, thuyền trưởng đã bị chấn động mạnh khi nhận ra là không đủ thuyền cứu sinh.  

Phương Thanh (Theo BBC)
(bee.net.vn)

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2012

Những bóng hồng "hoành tráng" nhất làng công nghệ

http://www.baomoi.com/9-bong-hong-hoanh-trang-nhat-lang-cong-nghe/76/8221067.epi

Trong cuộc sống hiện đại, đóng góp của phái nữ ngày càng to lớn và đa dạng hơn. Sau đây, chúng mình hãy cùng theo dõi danh sách 9 bóng hồng quyền lực nhất làng 2-Tek theo trang PeekYou bình chọn. Tiêu chí đánh giá dựa trên nhiều yếu tố, bao gồm chức vụ công tác, đóng góp cho thế giới công nghệ, tần suất xuất hiện trên báo chí, số lượng bạn bè trên mạng xã hội...

1. Ellen KullmanEllen Kullman đang làm Giám đốc điều hành của DuPont – tập đoàn công nghệ đa ngành đạt doanh thu hàng tỷ USD mỗi năm. Đặc biệt, Ellen bắt đầu gia nhập DuPont từ 24 từ năm trước dưới vai trò quản lý marketing, dần dần tiến lên Phó chủ tịch cấp cao và đang dừng chân tại chức vụ CEO ngày nay.
 
 
 
2. Virginia Rometty
Người phụ nữ tài năng giữ chiếc ghế Chủ tịch kiêm CEO của tập đoàn IBM từ năm ngoái. Trước đấy, bà rất nổi tiếng qua thương vụ mua lại bộ phận tư vấn của PricewaterhouseCoopers Consulting với mức giá lên đến 3,5 tỷ USD (khoảng 73.000 tỷ đồng). Tính đến giờ, Virginia đã công tác tại IBM được 31 năm rồi đấy.
 
 
 
3. Cher Wang
Tiếp đến là người phụ nữ gốc Á có tên Cher Wang – đồng sáng lập kiêm Chủ tịch tập đoàn HTC lừng danh. Bên cạnh đó, Cher Wang còn góp công xây dựng hãng cung cấp chíp xử lý máy tính VIA Technologies, Inc trong năm 1987. Vinh dự hơn, tháng 10 vừa qua, Wang được tạp chí Forbes bình chọn là “Người phụ nữ quyền lực nhất trên thị trường không dây”.
 
 
 
4. Safra Catz
Từ tháng 1/2004, Safra Catz được bổ nhiệm làm Chủ tịch Oracle, một trong những tập đoàn lớn nhất giới công nghệ trong lĩnh vực phần cứng và phần mềm. Thậm chí, theo CNNMoney, Safra Catz chính là người được trả lương cao nhất năm 2010 với mức thu nhập đạt 42 triệu USD (khoảng 882 tỷ đồng).
 
 
 
5. Ursula Burns
Ursula Burns gia nhập hãng máy in Xerox vào 30 năm trước dưới vai trò kỹ sư cơ khí. Bằng nỗ lực không ngừng nghỉ, bà được bổ nhiệm làm CEO cho hãng vào năm 2009. Chỉ sau thời gian ngắn, Ursula Burns ghi dấu ấn nhờ việc thâu tóm công ty Affiliated Computer Services với mức giá 6,4 tỷ USD (khoảng 134.400 tỷ đồng) – thương vụ lớn nhất trong lịch sử Xerox.
 
 
 
6. Susan Wojcicki
Susan Wojcicki có duyên với Google từ trước ngày hãng thành lập. Đấy là khi cô cho bộ đôi sáng lập Larry Page và Sergey Brin thuê lại gara của mình – nơi khai sinh gã khổng lồ tìm kiếm – với mức giá 1.700 USD mỗi tháng. Về sau, Susan Wojcicki đảm nhiệm chức vụ marketing cho công ty và bằng tài năng xuất chúng, Susan trở thành Phó chủ tịch cấp cao phụ trách quảng cáo từ tháng 10/2010.
 
 
 
7. Marissa MayerMới chỉ 37 tuổi, Marissa Mayer chính là thành viên trẻ nhất trong Ban điều hành Google. Người phụ nữ xinh đẹp và tài năng đầu quân cho hãng ngay sau khi tốt nghiệp Đại học Standford năm 1999. Mayer hiện đảm đương chức vụ Phó chủ tịch cấp cao phụ trách mảng dịch vụ định vị và địa phương. 
 
 
 
8. Sheryl SandbergCũng khá có duyên với Google, Sheryl Sandberg từng làm Phó chủ tịch cấp cao phụ trách tổ chức và bán hàng trực tuyến toàn cầu cho gã khổng lồ tìm kiếm. Tuy nhiên, sau một thời gian, cô chuyển sang mạng xã hội Facebook và trở thành một trong những người phụ nữ quyền lực nhất làng 2-Tek trên cương vị COO.
 
 
 
9. Meg WhitmanTừ ngày giữ ghế Chủ tịch kiêm CEO cho Hewlett Packard (HP) vào tháng 9/2009, Meg Whitman đã thực hiện nhiều động thái táo bạo. Thành quả của những việc làm trên phải được kiểm chứng trong tương lai, song với kinh nghiệm 10 năm làm CEO cho tập đoàn eBay (từ 1998 đến 2008), Meg Whitman luôn khiến bất cứ ai cũng phải ngưỡng mộ.
 
 


.

Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

thu nhập của người Việt Nam so với khu vực

http://nld.com.vn/2012033107222749p0c1010/giat-minh-voi-thu-nhap-cua-nguoi-viet-nam-so-voi-khu-vuc.htm

Thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam tụt hậu tới 51 năm so với Indonesia, 95 năm so với Thái Lan và 158 năm so với Singapore.


Thu nhập trung bình của người Việt Nam vẫn còn khoảng cách rất xa so với các nước trong ASEAN và Trung Quốc, dù đã được cải thiện nhiều do đổi mới và mở cửa cách đây hơn một phần tư thế kỷ.

Một góc vùng quê Bạc Liêu

Trong khi đó, cơ hội để Việt Nam đuổi kịp Trung Quốc và các nền kinh tế ASEAN sẽ vẫn là viễn cảnh xa vời, nếu thiếu đi những động lực cải cách hơn nữa.
Đây là cảnh báo của một đề tài khoa học cấp nhà nước mang tên “Mô hình tăng trưởng kinh tế Việt Nam giai đoạn 2011-2020: từ nhận thức với hành động” do ĐH Kinh tế Quốc dân thực hiện. Báo cáo này, thực hiện theo yêu cầu của Uỷ ban Kinh tế của Quốc hội, trích dẫn số liệu về thu nhập của Việt Nam và các quốc gia khu vực do Quỹ Tiền tệ Quốc tế thực hiện năm 2010.
Theo đó, tính theo tỷ giá hối đoái, GDP đầu người của Việt Nam đã tăng từ mức 114 USD năm 1991 lên 1.061 USD năm 2010. Trong khi đó, GDP đầu người của Trung Quốc tăng từ 353 USD lên 3.915 USD trong khoảng thời gian trên.
Như vậy, thu nhập đầu người của Việt Nam tương đương 32% của Trung Quốc năm 1991 đã giảm xuống còn 27% năm 2010.
Mặt khác, tính theo sức mua tương đương (PPP), GDP bình quân đầu người của Việt Nam đạt 706 USD năm 1991 và lên tới 2.948 USD năm 2010. Trong khoảng thời gian đó, con số này của Trung Quốc tăng từ 888 USD lên 6.786 USD.
Như vậy, thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam bằng 80% của Trung Quốc năm 1991 đã giảm xuống còn 43% năm 2010.
Bên cạnh đó, so với các quốc gia ASEAN khác, dù thu nhập của người Việt Nam đã dần được thu hẹp trong 20 năm qua, khoảng cách vẫn còn rất lớn ở vào thời điểm hiện tại.
Tiến sĩ Phạm Hồng Chương và các đồng sự ở ĐH Kinh tế Quốc dân cho biết, GDP bình quân đầu người của Việt Nam theo PPP chưa bằng 1/2 của Philippines, hay Indonesia, khoảng 1/5 của Thái Lan, 1/10 của Malaysia năm 1991.
Con số này đã vượt qua mức 3/4, 1/3 và 1/5 của các nước trên sau gần 20 năm.

Tóm lại, quy mô GDP bình quân đầu người của Việt Nam năm 2010 đạt 1.061 USD tính theo tỷ giá hối đoái, và 2.948 USD theo PPP.
Tiến sĩ Phạm Hồng Chương nhận xét: “Đây là những chỉ số còn thấp xa so với mức bình quân chung của khu vực, của châu Á và thế giới”. Ông nhận xét, sau hơn một phần tư thế kỷ đổi mới và mở của, Việt Nam đã chuyển từ nhóm nước có thu nhập thấp sang nhóm thu nhập trung bình, theo tiêu chuẩn của Ngân hàng Thế giới.
Tuy nhiên, theo ông Chương, xét về nhiều mặt, động thái tăng trưởng kinh tế của Việt Nam chưa thể hiện rõ quyết tâm và khả năng thoát khỏi nguy cơ tụt hậu phát triển. Trong khi đó, trong một vài năm gần đây, nền kinh tế còn bộc lộ nhiều rủi ro tiềm ẩn về tính bền vững của quá trình tăng trưởng.
Báo cáo của ĐH Kinh tế Quốc dân chỉ ra thêm về thực trạng thất nghiệp ở mức 4,6% ở thành thị và 20% lao động ở nông thôn chưa được sử dụng; báo cáo nhận xét: “Như vậy, tỷ lệ trên tương đương với trên 10 triệu lao động thất nghiệp hoàn toàn ở Việt Nam”.
Thu nhập của người Việt Nam bị bỏ lại quá xa bởi các nước trong khu vực không phải là vấn đề mới.
Theo Báo cáo phát triển Việt Nam 2009 của Ngân hàng Thế giới, thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam tụt hậu tới 51 năm so với Indonesia, 95 năm so với Thái Lan và 158 năm so với Singapore.

Báo cáo này căn cứ vào tốc độ tăng trưởng thu nhập trên đầu người tính theo giá cố định trong giai đoạn 2001 – 2007 của các quốc gia và kết luận “thực tế là Việt Nam sẽ phải rất lâu mới theo kịp được”.
 
Theo Thời báo Kinh tế Sài Gòn